Nỗi niềm xa xứ

Thủy

Thủy

Thứ Sáu, 29 tháng 11, 2013

BÀI 26: TAI ƯƠNG 1: NƯỚC HÓA MÁU

BÀI 26: TAI ƯƠNG 1: NƯỚC HÓA MÁU
(Xh 7, 14-25)

Bổng đâu máu đỏ hòa chan,
Từ trong giếng nhỏ lan tràn khắp nơi,
Sông ngòi cho chí biển khơi,
Một màu nước đỏ mùi hội tanh rì,
Gậy thần hóa phép ly kỳ,
Đập đi nước đỏ, đập về nước trong,
Gậy thần hoa mắt Pha-rông,
Lòng xiêu quá nửa còn hòng dây dưa,
Lý do nhiều chuyện cò cưa,
Rằng cho như thế không vừa lòng dân,
Quân binh tướng ta triều thần,
Ra tay ngăn cản phân trần làm sao?
Lại trông thấy nước đỏ ngầu,
Uống vào hôi thối, để lâu hãi hùng,
Pha-rông bị kẹt thế cùng,
Rằng: Thôi thì đợi cho ông mấy ngày,
Hết ngày lòng dạ đổi thay,
Nước trong lại hết thôi rày sợ chi.

BÀI 25: MAI-SEN THI HÀNH LỆNH CHÚA

BÀI 25: MAI-SEN THI HÀNH LỆNH CHÚA
(Xh 5-6)

Mai-sen tập họp toàn dân,
Truyền ngay lệnh Chúa dân cần phải theo,
Dù cho sông biển núi đèo,
Dù cho vất vả, cheo leo ngàn trùng,
Mai-sen vẻ mặt ung dung,
Giữa triều Hoàng Đế hào hùng như không,
Vào tâu bạo chúa Pha-rông:
Tôi vâng lời Chúa gặp ông bây giờ,
Chúa truyền ông việc đơn sơ:
Tha dân của Chúa phất cờ hồi hương,
Nếu không sẽ thấy tai ương,
Chúa làm đổ xuống tan thương tràn đầy,
Tai ương chẳng nói ra đây,
Nếu ông từ chối phút giây thấy liền!
Pha-rông mánh lới xỏ xiên,
Lý do nầy nọ bạc tiền số đó:...
Để rồi ta sẽ liệu cho,
Còn vài công tác gắng lo chu toàn.


BÀI 24: THIÊN CHÚA TRUYỀN LỆNH CHO MAI-SEN

BÀI 24: THIÊN CHÚA TRUYỀN LỆNH CHO MAI-SEN
(Xh 3, 4-18)

Bao nhiêu ý nghĩ vấn vương,
Bụi gai thoát chốc lửa bừng sáng lên,
Mai-sen! Ai gọi đúng tên,
Nửa mơ nửa tỉnh biết nên thưa gì?
Chẳng hay ai gọi tôi chi,
Nêu ai truyền dạy tôi thì đến ngay,
Mai-sen cởi dép lại đây,
Nhận lời truyền dạy từ nay thi hành,
Đất này, Đất thánh, Đất thần,
Ta Là Thiên Chúa Chí Nhân giải bày:
Ta truyền người bở nghề này,
Nghề chăn chiên mọn từ rày khỏi đi,
Ra tay cứu khổ cứu nguy,
Cứu Dân Riêng Chúa thoát kỳ tai ương,
Mau vào yết kiến Pha-rông,
Mang truyền lệnh Chúa bảo ông tha về,
Răng: con mục tử dân quê,
Vào nơi bệ ngọc ai nghe tâu trình,
Đồng hương họ cũng coi khinh,
Chăn chiên mộc mạc, khó tin lệnh truyền,
Mai-sen ta sẽ ban quyền,
Gậy thần ngươi khiến, Phép thần theo sau.
Pha-rông dẫu có cứng đầu, 
Rồi cùng tha hết, đem nhau mà về,
Vững tâm đừng sợ ai chê,
Cứu dân, cứu nước, mọi bề an tâm.

BÀI 23: MAI-SEN NHÀ ÁI QUỐC DO-THÁI

BÀI 23: MAI-SEN NHÀ ÁI QUỐC DO-THÁI
(Xh2, 11-25)

Mai-sen một sáng bên đồi,
Lòng luôn tư lự phương trời xa xăm,
Ly hương cả mấy trăm năm,
Quê cha đất tổ tưởng thầm mà đau,
Từ Giu-se chết về sau,
Vua quan lớp mới biết đâu công trình,
Giu-se thủ tướng cứu tinh,
Công ơn quên hết, dân tình lẵng lơ...
cảnh tình xuôi ngược bơ vơ,
Đồng bào khổ sở ai giờ biết không?
Sống trong cái kiếp phù dung,
Nay còn mai mất cùm gông tù đày,
Ngày thời khiêng vác đắp xây,
Tối thời cưa xẻ chân tay rã rời,
Đau thương chồng chất lưng trời, 
Thương dân, thương nước, thương người đồng hương...

BÀI 22: MẸ LẠI ĐƯỢC NUÔI CON

BÀI 22: MẸ LẠI ĐƯỢC NUÔI CON
(Xh 2,1-15)

Gái kia ruột rối bòng bong,
Sợ em chết đuối...dài dòng phân bua,
Phải ngay công chúa con vua, 
Bảo tìm người giúp còn thua lỗ gì?
Gái kia thoăn thoắt bước đi,
Kêu ngay mẹ đến nói thì không quen,
Rằng: nuôi tưởng cũng là nên,
Miễn công chúa giúp bạc tiền chi tiêu,
Lòng đau mẹ phải tính liều,
Ai ngờ Thiên Chúa đặt điề cao sâu,
Mai-sen thoát nạn chẳng sao,
Để sau khôn lớn dẫn đầu Ích-Riên,
Suy sao việc Chúa thiêng liêng, 
An bài mọi việc chung riêng trên đời.

BÀI 21: MAI-SEN TRÔI SÔNG

BÀI 21: MAI-SEN TRÔI SÔNG
(Xh 2, 1-10)

Cuối cùng mẹ bỏ xuống sông,
Đặt vào chiếc thúng theo dòng chảy xuôi,
Thương con mẹ những bồi hồi,
Dặn thầm chị gái giả người đi chơi,
Dọc bờ theo mãi tới nơi,
Một cô công chúa đang thời tắm sông,
Oa oa tiếng khóc não nùng,
Giơ tay nâng lấy mà lòng nao nao,
Con đây mẹ ở nơi nào?
Ai là mẹ nó tại sao nỗi nầy?
Gái kia ta bảo em đây,
Em nhìn rồi thử giải bày con ai?
Còn ai thôi khỏi dông dài,
Nhờ em tìm hộ một người cho ta,
Nuôi ngay thằng nhỏ cho bà,
Nhận nuôi giúp nó lại là có công.

BÀI 20: MAI-SEN SINH RA VÀ LỆNH TRUY NÃ

BÀI 20: MAI-SEN SINH RA VÀ LỆNH TRUY NÃ
(Xh 2,1-11)

Kêu lâu cũng thấu tới trời,
Mai-sen một trẻ tươi cười sinh ra,
Gần xa vẵng tiếng lân la...
Cứu Dân của Chúa chính là Mai-sen,
Tiếng đồn, đồn mãi thêm lên;
Nếu cho về hết...Truất liền Pha-rông,
Mỗi dân Ai-cập sao xong,
Giữ dân đó lại sung công mãi vào,
Đèn thường tắt bởi cạn dầu,
Rắn thường có đập trúng đầu mới hay,
Pha-rông cấp tốc ra tay,
Lệnh cho giết chết từng bầy trẻ con,
Lòng người Do-thái héo hon,
Thấy đàn trẻ chết hao mòn ruột gan,
Hai Hàng nước mắt tuôn tràn,
Người chịu con chết, kẻ bàn giấu thu,
Mai-sen ruột mẹ rối bù,
Đứa con độc nhất biết thu đường nào?
Kẻ bàn đem bỏ xuống ao,
Người bàn bỏ xuống sông rào nước trôi.
Thôi thôi để mặc ý trời,
Nộp con người giết mẹ thời đành không.